Uber, Grab, Go-Viet và cả Airbnb .... không phải là "kinh tế chia sẻ" và đang phá hoại "kinh tế chia sẻ" lẫn hợp tác kinh doanh ?

Uber, Grab, Go-Viet và cả Airbnb là

  • Hợp tác kinh doanh ứng dụng công nghệ ?

    Bình chọn: 3 60,0%
  • "Kinh tế chia sẻ" bị biến tướng ?

    Bình chọn: 2 40,0%

  • Số thành viên bình chọn
    5

huynhtran

Thành viên chính thức
điểm
81
điểm
81
Người khởi tạo #1
Cuộc chiến muôn thuở về kinh doanh dịch vụ theo kiểu truyền thống và kinh doanh dịch vụ theo kiểu công nghệ, đặc biệt trong lịch vực vận chuyển và cho thuê nhà ngày càng căng thẳng, nhìn nhận như thế nào theo các bài viết này
Từ 4.0 đẩy về 0.4
Bộ GTVT vừa gửi Thủ tướng Chính phủ báo cáo nghiên cứu tiếp thu, giải trình ý kiến góp ý và hoàn thiện lại dự thảo Nghị định thay thế Nghị định số 86 về kinh doanh và điều kiện kinh doanh vận tải bằng ô tô. Đáng chú ý, sau khi tham khảo, tiếp thu ý kiến từ nhiều đơn vị, Bộ GTVT đồng thuận với ý kiến đề xuất quản lý của các cơ quan có quan điểm cho rằng hoạt động của loại hình vận tải Grab, Uber cần có các quy định chặt chẽ, chịu sự quản lý như taxi.

Như vậy Grab, Go-Viet... sẽ phải đáp ứng tất cả các quy định kinh doanh như một hãng taxi truyền thống và toàn bộ các phương tiện đối tác hiện kết nối phần mềm điện tử sẽ phải gắn phù hiệu "Xe taxi" trên kính xe; niêm yết đầy đủ các thông tin trên xe theo quy định, đồng thời, phải có hộp đèn với chữ "Taxi" gắn cố định trên nóc xe.

Như vậy coi như Bộ GTVT xóa sổ luôn Grab, Go-Viet .... đẩy hết thành Vinasun, Mai Linh, còn ông muốn dùng tổng đài hay phần mềm gì kệ ông, không quan tâm.
......
Cần thiết phải có luật riêng để quản lý Grab, theo kịp, thậm chí đón đầu những thay đổi liên tục về công nghệ. Trong đó, phân định trách nhiệm của từng đơn vị về quản lý thuế, cơ sở hạ tầng… Không thể lấy cái cũ chỉnh sửa lại vì bản chất hoàn toàn khác nhau, họ không phải taxi, không phải DN kinh doanh vận tải. Thời đại công nghệ, chỉ công nghệ mới quản được công nghệ”, ông Hòa đề xuất.
The sharing economy is a fast-growing phenomenon. People increasingly share their home, car, clothing or tools on Internet platforms such as Airbnb, Relayrides, and Peerby. Along with its rapid growth, however, the sharing economy has also come under fire. This criticism focuses in particular on the new taxi service UberX (or UberPOP in Europe) that enables anyone to work as an “amateur driver.” Consumers benefit from lower prices, but regular taxi drivers point to unfair competition and uninsured passengers. This controversy attracts plenty of attention to the new industry, but the real question is: why do we think UberX is even really part of the sharing economy?
Are Uber drivers actually sharing anything?
The sharing economy is nowadays in every media of almost every country. Sometimes it’s also referred as collaborative consumption or collaborative economy.

But, hold on, what does sharing economy actually mean? IMHO is quite easy to define: an economy where human or physical resources are shared. Quite simple, right?
David Dodwell says the conversation on the sharing economy in Hong Kong should move beyond the two controversial big players to ideas about how people can collaborate to use resources more efficiently in their daily lives
The "sharing economy" – typified by companies like Airbnb or Uber, both of which now have market capitalizations in the billions – is the latest fashion craze among business writers. But in their exuberance over the next big thing, many boosters have overlooked the reality that this new business model is largely based on evading regulations and breaking the law.
Not long ago arrived word of a new start-up, Wonderschool, which as its website explains, is a “network of boutique, in-home early childhood programs” — the Airbnb or Rover of preschool. Already established in San Francisco, Los Angeles and New York, with significant capital behind it, the venture aims to rescue talented teachers from the stingy hands of institutional employers, turning them instead into “edupreneurs.”
...
Trình dẫn một vài ví dụ , chứ với từ khóa Uber and Airbnb not sharing economy thì ra cả mớ , nghĩa là Uber, Grab, Gov.viet .... Airbnb không phải là "kinh tế chia sẻ" biến tướng mà bản chất nó không phải kinh tế chia sẻ ???

Tại sao lại mở chủ đề này, vì nguồn tiếng Việt hầu hết đều nói Uber, Grab, Gov.viet .... Airbnb là "kinh tế chia sẻ" bị biến tướng.

Và cũng giải thích là tại sao mở thớt này ở diễn đàn này, vì trước đây diễn đàn có mời gọi mọi người bàn thảo chủ đề hợp tác kinnh doanh.
 

cachtangcan21

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#2
Tôi thì quan niệm rằng đây là hợp tác kinh doanh dựa trên ứng dụng công nghệ, chứ không phải là kinh tế chia sẻ, nhưng lùa chung một rọ với Mai Linh Vinasun ... thì e rằng hủy diệt luôn.dạng hợp tác kiểu này.

Định nghĩa sharing economy là đem chia sẻ những tài nguyên hiện đang rỗi nhằm làm giảm chi phí chung. Nhưng taxi công nghệ có thực sự làm như thế không?
Ban đầu thì sharing economy lấy ý tưởng từ việc mọi người thông báo hành trình mình sẽ đi để những ai có cùng hành trình (toàn bộ hoặc một phần) chia sẻ chi phí. Như thế tức là người khởi xướng là người chủ động, cho dù không ai tham gia thì anh ta vẫn phải đi, có người đi cùng thì tốt nhưng không phải là điều bắt buộc. Nhưng khi Uber sinh ra thì đẩy vai trò chủ động về phía người đi cùng, anh ta ra yêu cầu, người chủ xe sẽ quyết định có phù hợp với hành trình không thì sẽ chọn (sơ khởi thế chứ sau này Uber ép buộc nhận cuốc). Như vậy không còn là chia sẻ (sharing) nữa mà bắt đầu chuyển sang hướng làm thêm (part-time) lúc rỗi.

Tuy nhiên, nếu anh chỉ làm thêm thì sẽ xuất hiện tình trạng lúc anh rỗi thì mọi người cũng rỗi, cao điểm thì ai cũng bận và sẽ không thể cung ứng dịch vụ. Và chuyện dĩ nhiên sẽ xảy ra là tài xế Uber phải chuyển sang thành tài xế chuyên nghiệp (chẳng lẽ đi làm ca đêm rồi ban ngày chạy Uber!?). Thực tế thì những người đã chạy Uber, Grab chuyên nghiệp thì gần như không có nhu cầu sử dụng "xe cá nhân".

Như vậy có thể thấy ngay rằng Uber-like company chính là hãng taxi nhưng dùng chiêu bài công nghệ để lách thuế, lách chính sách đối với người lao động. Và trên thực tế, tại New York, sau khi bùng nổ những kiểu app gọi xe như Uber hay Lyft thì người ta thấy rằng số xe có mặt trên đường không hề giảm đi như dự tính ban đầu (có chia sẻ thì người ta sẽ ít sử dụng xe cá nhân) mà lại tăng lên (vì nhiều ông thay vì đi làm công nhân lại bỏ đi làm tài xế).


Các hãng taxi truyền thống trước đây vẫn mời gọi các cá nhân có xe cùng hợp tác chạy taxi, bây giờ các hãng taxi truyền thống đưa ra app để gọi xe thì chẳng khác gì Uber. Nhưng là taxi truyền thống thì có rất nhiều chi phí như bảo hiểm, trách nhiệm với người lao động, trách nhiệm thuế mà Uber-like company đã tìm cách trốn để thông qua đó giảm một ít giá thành nhưng đẩy rủi ro về phía chủ xe và gián tiếp đến khách hàng. Ở Việt Nam và nhiều quốc gia khác, taxi công nghệ thắng taxi truyền thống ngoài lách thuế, lách chính sách đối với người lao động còn có trợ giá nữa.

Và đặc biệt là khách hàng họ chỉ cần biết là đang sử dụng dịch vụ vận tải nên khi có rủi ro xảy ra thì họ sẽ muốn được bảo vệ như taxi truyền thống (nói chung chứ không phải trong điều kiện Việt Nam).

Ví dụ với dẫn chứng này, ai sẽ bảo vệ khách hàng

Tài xế Uber đặt camera giấu kín trong xe, livestream trực tiếp hàng trăm chuyến đi mà không có sự đồng ý của hành khách

 

cake1990

Thành viên cơ bản
điểm
2
điểm
2
#3
Đúng là đang bị thần thánh hóa và phá hoại hợp tác truyền thống
trích từ https://tinnhanhchungkhoan.vn/thuon...u-uber-airbnb-agoda-bi-bien-tuong-217106.html

Mô hình kinh tế chia sẻ đã bị biến dạng, không giống mục đích ban đầu. Giờ đây, người ta đã coi là Uber, Airbnb là mô hình đầu tư mới, dựa trên nền tảng công nghệ Internet chứ không phải đây là mô hình kinh tế chia sẻ.

Các mô hình này đang phá vỡ, xung đột lợi ích với các ngành nghề kinh doanh truyền thống, họ bị tố cáo sử dụng nguồn vốn khổng lồ huy động được, trợ giá, tạo ra lợi thế cạnh tranh không công bằng.

Hình thức kinh doanh này dù thua lỗ nặng, nhưng liên tục được đầu tư, bơm tiền hạ giá, gây bất bình đẳng đối với các loại hình kinh doanh truyền thống.

Bên cạnh đó, mô hình kinh doanh mới này, nếu biến tướng như ở Việt Nam, sẽ tạo ra một lượng lớn người lao động “nghèo khổ” - không có quyền lợi về bảo hiểm sức khỏe, bảo đảm công việc và những giao dịch ngang hàng sẽ làm gia tăng bất bình đẳng.

Nó phá vỡ các gói công việc, cũng đồng thời phá vỡ các quyền lợi liên kết, từ việc chăm sóc sức khỏe đến bảo hiểm, từ khâu đào tạo đến nâng cao tay nghề và cả những động cơ thăng tiến.

Đây chính là thất bại xã hội lớn nhất của mô hình kinh tế này khi chính nó không định hình nên được một lực lượng lao động cho chính mình.

Điều gì sẽ xảy ra khi hàng chục ngàn lao động không được bảo hiểm, không được nâng cao tay nghề, không có phúc lợi xã hội?

....
Chưa nói tác động có hại, ví dụ khi Uber vào VN làm tăng đột mua sắm xe ... khi Uber rút khỏi Việt Nam tạo ra hậu quả cực xấu. Giờ người người chạy Grab Bike, nhìn bề ngoài thì thấy sự tích cực, nhưng hậu quả nặng nề sẽ xảy ra khi Grab lụi tàn.

Nên quản chặt và tạo một môi trường kinh doanh bình đẳng là đúng rồi.
 

huynhtran

Thành viên chính thức
điểm
81
điểm
81
Người khởi tạo #4
Giờ đọc lại bài này thì thấy cũng có gì đó lấn cấn

WHAT I’VE LEARNED: ĐẶNG VIỆT DŨNG
Tổng giám đốc Uber Việt Nam 30 tuổi, Đặng Việt Dũng, chia sẻ với Esquire về triết lý kinh doanh của mình và sứ mệnh đầy thách thức khi phát triển dịch vụ Uber tại Việt Nam

> Tôi làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật tiên phong avant-garde chứ không phải công nghệ, vận tải hay dịch vụ. Công nghệ của chúng tôi cũng như bức phác họa về những chiếc máy bay của Leonardo da Vinci vậy, ít người hiểu, vì nó đi trước thời đại.

> Đến giờ, vẫn có nhiều người nghĩ chúng tôi tấn công vào thị trường taxi truyền thống. Đó là một đại dương đỏ kém hấp dẫn. Chúng tôi nhắm vào một đại dương xanh là toàn bộ thị trường vận tải hành khách. Tiềm năng của thị trường này là vô tận.

> Chúng tôi mang lại làn gió cạnh tranh lành mạnh trên thị trường. Chúng ta đã tạo được cú hích cần thiết để các doanh nghiệp vận tải tập trung cải thiện chất lượng dịch vụ, xây dựng những công nghệ mới giảm lãng phí, tăng năng suất lao động. Điều này tốt cho doanh nghiệp, tốt cho người tiêu dùng, tốt cho xã hội. Cạnh tranh là cần thiết cho sự phát triển.

> Trong kinh doanh, tôi quan niệm đơn giản là làm gì cũng nên có cái tâm sáng. Mục đích của mình tốt, làm điều có ích, nếu không may có thiếu sót, mình xin lỗi mọi người sẽ có thể tha thứ. Với các khủng hoảng truyền thông, nếu mình không sai, người tiêu dùng và các đối tác sẽ là những luật sư bào chữa xuất chúng nhất trong “phiên tòa truyền thông”. Lúc nào cũng vậy, chúng tôi, trong tâm bão, vẫn luôn tập trung vào việc không ngừng cải thiện công nghệ và chất lượng dịch vụ.

> Sharing economy – nền kinh tế chia sẻ giúp tạo nên sự kết nối giữa cung và cầu. Lợi thế của nền kinh tế này là giúp hợp tác chia sẻ về người và nguồn lực, cũng như tái phân phối những trường hợp nguồn lực chưa được tận dụng. Điều này giúp giảm thiểu sự lãng phí xã hội một cách hiệu quả nhất. Cùng với sự hỗ trợ của các ứng dụng công nghệ mới, nền kinh tế chia sẻ tạo được sức ảnh hưởng ngày một rộng rãi với tốc độ chóng mặt, giúp người dùng gắn kết nhanh chóng và dễ dàng hơn bao giờ hết.

> Sharing economy chính là nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đích thực, vì mỗi người dân đều có thể “xã hội” hóa được tài sản và việc làm. Những gì tiến bộ, đưa xã hội tiến lên là xu hướng không thể đảo ngược.

> Nhiều người đã hiểu sai về khái niệm sharing economy. Chia sẻ là hạnh phúc mà, vì sao lại bắt tội nó là chiêu trò PR, né thuế, lách luật! Đúng là khái niệm này khá “sexy”, nhưng nó tồn tại và ngày càng đi vào thực tiễn cuộc sống.

> Luật pháp và quản lý hành chính thường có độ trễ nhất định so với thực tiễn, đặc biệt là với những xu hướng mang tính cách mạng. Quan trọng là chính phủ, những nhà lập pháp, những nhà quản lý có cái nhìn toàn diện và chính xác nhất để đưa ra những chính sách phù hợp.
 

cattien

Thành viên cơ bản
điểm
3
điểm
3
#5
Chúng ta cũng cần phải làm rõ collaborative consumption hay collaborative economy là gì ? Theo định nghĩa của wikipedia thì Sharing Economy là một phần Collaborative Consumption.
Collaborative consumption encompasses the sharing economy. Collaborative consumption can be defined as the set of resource circulation systems, which enable consumers to both "obtain" and "provide", temporarily or permanently, valuable resources or services through direct interaction with other consumers or through a mediator.[1][2][3] Collaborative consumption is not new; it has always existed (e.g. in the form of flea markets, swap meets, garage sales, car boot sales, and second-hand shops)[4][5].

Nhưng cũng cách đây 3 năm đã có bài viết này, tôi đã khá tâm đắc, tôi thì quan niệm chả ai chia sẻ cái gì cả, tất cả đều mọi người đều muốn kiếm tiền.

Uber, Grab, Airbnb đơn thuần chỉ là kinh doanh có sự hỗ trợ của công nghệ và thực chất chẳng hề có sự chia sẻ nào hết ở đây cả .... nhắc lại là bởi về bản chất, không có ai đang chia sẻ điều gì cả. Tất cả mọi người đều đang kiếm tiền mà thôi.
Vậy khía cạnh nào của nền kinh tế chia sẻ này lại không thực sự mang ý nghĩa sẻ chia? Đơn giản, đó là tiền. Ở chung phòng với người bạn mới quen có nghĩa là chia sẻ. Nhưng nếu tỉnh dậy vào sáng hôm sau, bạn đưa cho cô nàng một tờ hóa đơn tính tiền phòng cùng đồ ăn sáng thì xin chào, bạn vừa biến thành một bà chủ khách sạn. Sẵn sàng cho ai đó đi nhờ xe chính xác là một sự sẻ chia đáng quý. Nhưng nhận tiền từ họ lại khiến bạn trông như một gã tài xế taxi. Cho ai đó mượn tiền khi họ đang túng thiếu quả là một cử chỉ hào phóng. Nhưng lấy lãi dù chỉ 1%/ngày cũng khiến bạn trở thành một kẻ cho vay cắt cổ.

Có thể khẳng định, không một trường hợp nào liệt kê ở trên được coi là chia sẻ đúng nghĩa. Chúng nên được xếp vào hạng mục mua bán, nơi những món hàng được trả bằng tiền. Đương nhiên, buôn bán chẳng có gì sai trái, bởi có kẻ mua thì mới có người bán. Tuy nhiên, việc đánh đồng mua bán với chia sẻ đơn thuần khiến khái niệm “nền kinh tế chia sẻ” trở nên ngày một kệch cỡm. Cụm từ này từ trước tới nay vẫn được lặp đi lặp lại trong các thông điệp quảng bá bùi tai. Thực chất, các công ty như Uber hay Airbnb chỉ đơn giản dùng nó như một công cụ PR và làm tấm bình phong che chắn giữa trận chiến với các nhà chức trách.
Nghĩa là không có cái khái niệm kinh tế chia sẻ, cho thuê lại một phần nhà cũng không phải chia sẻ, đi xe chung cũng không phải chia sẻ

Còn Uber hay Airbnb là hợp tác kinh doanh.

Nghĩa là cần loại bỏ cái thuật ngữ xảo trá kinh tế chia sẻ.
 

chinnguyen

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#6
Sẵn tiện bổ sung thêm mấy ý cho thấy sự không công bằng:

1. Các xe taxi trong nước phải lắp hộp đen, đồng hồ, máy in, thẻ RFID cho nhân viên v.v...
Còn xe Grab, Uber họ “lách” vào trong nhóm Hợp đồng điện tử để “né” 1 loạt các quy định. Vận hành thực tế thì sai phạm tùm lum nhưng CACE biết việc đảm bảo sự tuân thủ luật lệ ở VN ra sao rồi...​
Nghe nói sau tgian ép các cty taxi trang bị này kia thì sắp tới có thể bỏ đi >>> gây lãng phí, giảm tính cạnh tranh của doanh nghiệp​

2. Đường cấm taxi, nhưng không cấm Grab, Uber

3. Taxi thì phải có giá cố định. Taxi muốn giảm giá lúc thấp điểm, tăng lúc cao điểm v.v... thì hiện tại không được phép. Dù về mặt công nghệ thì có thể dễ dàng chỉnh giá theo giờ tuỳ ý nhưng không đc phép. Taxi muốn vừa chạy kiểu Hợp đồng điện tử, vừa kiểu taxi thì không được. Uber/Grab chỉnh thoải mái mà có luật nào cấm đâu!

4. Nói là sẽ tận dụng xe nhàn rỗi, tiết kiệm hơn, ít lãng phí xã hội hơn v.v... >>> thực tế không chắc và không đúng như vậy. Trước mắt thấy lâu nay các đô thị lớn kiểm soát số lượng taxi thì nay bị bỏ bung ra luôn. Kết quả thế nào mọi người cũng cảm nhận được.

5. Khách hàng được lợi vì giá rẻ: một phần trong đó là nhờ vào nguồn tiền đầu tư ban đầu và “ép” phía tài xế. Khi nguồn tiền này cạn và họ phải làm sao có lời và lời nhiều thì lúc đó sẽ thấy. Bên cạnh đó, mấy người tài xế tưởng ngon do được thưởng nhiều lúc đầu, cắm đầu vay mua xe nên sau đó ở thế bị ép thì cũng ráng và cắn răng chịu đựng. Chiết khấu thu tài xế từ mức đâu đó ~10%, giờ lên tới gần 30%. Khách hàng được xe mới, sạch là do ban đầu các xe này mới đầu tư, mới kinh doanh. Khoảng sau 3-5 năm thì ra sao cũng dễ hiểu...

6. Bộ, Ban, Ngành... phản ứng rất chậm và lòng vòng. Các công ty kiểu như Grab/Uber tận dụng rất nhanh những cơ hội kiểu này

Nói chung, mình cũng chẳng bênh vực gì taxi và cũng ghét khi các hãng liên minh, giữ giá, xe không chịu chăm sóc và thái độ kém v.v... Tuy nhiên, rõ ràng Grab/Uber... có khá nhiều cái được lợi thế hơn khi bước chân vào cạnh tranh và một trong số đó là do khâu quản lý mình còn kém!

Kinh doanh, thương trường... có kẻ thắng người thua. Tuy nhiên mình ủng hộ sự công bằng, minh bạch v.v..
 

chothuenhao

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#7
Nở rộ dịch vụ cho thuê phòng 'kiểu Uber'
Các ứng dụng kết nối chủ nhà với người có nhu cầu thuê ở ngắn ngày đang phát triển nhanh chóng tại Việt Nam.

Loan đang sống trong căn hộ 2 phòng ngủ ở quận 2 (TP HCM) cho biết, từ ngày có ứng dụng chia sẻ chỗ ở Airbnb, cô kiếm thêm được vài triệu đồng mỗi tháng nhờ cho thuê phòng còn lại. Thậm chí, vì thường đi công tác dài ngày, Loan cho thuê toàn bộ căn hộ những lúc vắng nhà. “Nếu trước đây, người đi du lịch chỉ thuê được phòng thông qua các khách sạn thì nay tôi không cần đăng ký kinh doanh vẫn có thể chia sẻ phòng lúc nào muốn”, Loan nói.

Là người vốn lạ lẫm với công nghệ, bà Hoàng ở Đà Lạt cho biết, homestay của bà lâu nay ít người biết đến nhưng từ khi được đơn vị cung cấp giới thiệu ứng dụng kết nối giữa chủ phòng và người thuê thì homestay hầu như lúc nào cũng chật cứng.
Lều báo lắm chuyện, Uber là Uber, AirBnB là AirBnB

Chúng ta cũng cần phải làm rõ collaborative consumption hay collaborative economy là gì ? Theo định nghĩa của wikipedia thì Sharing Economy là một phần Collaborative Consumption.
Collaborative consumption encompasses the sharing economy. Collaborative consumption can be defined as the set of resource circulation systems, which enable consumers to both "obtain" and "provide", temporarily or permanently, valuable resources or services through direct interaction with other consumers or through a mediator.[1][2][3] Collaborative consumption is not new; it has always existed (e.g. in the form of flea markets, swap meets, garage sales, car boot sales, and second-hand shops)[4][5].

Nhưng cũng cách đây 3 năm đã có bài viết này, tôi đã khá tâm đắc, tôi thì quan niệm chả ai chia sẻ cái gì cả, tất cả đều mọi người đều muốn kiếm tiền.

Nghĩa là không có cái khái niệm kinh tế chia sẻ, cho thuê lại một phần nhà cũng không phải chia sẻ, đi xe chung cũng không phải chia sẻ

Còn Uber hay Airbnb là hợp tác kinh doanh.

Nghĩa là cần loại bỏ cái thuật ngữ xảo trá kinh tế chia sẻ.
AirBnB là một nhóm khác Uber. Trong mô hình AirBnB hay Booking thì 2 bên cộng tác bình đẳng. Chủ nhà tự đặt giá, tự đặt điều kiện mình thích, không bị ép doanh thu. Bên công ty đúng nghĩa chỉ làm môi giới, ăn tiền cò.

Anh có thể thấy ngày AirBnB không bị va vấp với giới cho thuê chuyên nghiệp không?

Nếu xét theo tiêu chí như dân mạng chém về sharing economy thì AirBnb và GrabBike với GoViet là kinh tế chia sẻ, còn Uber Car với GrabCar thì đúng là không phù hợp. Hiện trên Booking cũng có nhóm Aparment tương tự như AirBnB.
 

christine251292

Thành viên cơ bản
điểm
2
điểm
2
#8
Tôi đi du lịch Châu Âu 25 ngày thì đến 20 ngày ở AirBnB. Rẻ hơn và thoải mái hơn so với hotel nhiều. 1/2 trong số các căn cho thuê là chủ ở hằng ngày, hôm nào có khách thì có người qua về nhà bố mẹ ở, có người ra hostel gần đó ngủ ...

Rồi đi Nhật , Đài toàn ở AirBNB này , toàn nhà gần khu an uống với station . Độc lập mà khoẻ, rẻ, tự do với đầy đủ trang thiết bị trong nhà, từ máy rửa chén, máy giặt, bếp, phòng ăn.... đến wifi, .... quá rẻ so với KS với tiện ích tương đương và tiện hơn ở hotel rất rất nhiều.

Người cho thuê cũng đánh giá khách thuê sau khi trả phòng, nên nếu ở nhà ai mà bị đánh giá xấu thì sau này thuê có khả năng bị từ chối không cho thuê hoặc bắt deposit khi nhận phòng.

Hiện nhiều người thuê dài hạn các căn hộ ở Q1, gần sân bay để deco và cho thuê Airbnb. Nghe nói lời gấp rưỡi đển gấp đôi so với cho thuê dài hạn.
 

chothuenhao

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#9
Hiện nhiều người thuê dài hạn các căn hộ ở Q1, gần sân bay để deco và cho thuê Airbnb. Nghe nói lời gấp rưỡi đển gấp đôi so với cho thuê dài hạn.
Anh yên tâm là mọi thứ sẽ biến tướng kiểu eBay là toàn dân chuyên nghiệp. Dân này sẽ đăng phòng trên cả AirBnB, Booking và những trang tương tự cùng một lúc. Anh em sẽ có nhiều bất động sản ở gần nhau để tiết kiệm chi phí dọn dẹp cũng như sửa chữa.
 

chuchiendat

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#10
Hiện nhiều người thuê dài hạn các căn hộ ở Q1, gần sân bay để deco và cho thuê Airbnb. Nghe nói lời gấp rưỡi đển gấp đôi so với cho thuê dài hạn.
Các anh cứ làm thử coi. khách ít sẽ không ai nói gì.
khách nhiều tí là mấy anh ấy tới ngay, đã làm và đã dẹp ngay khu chợ Nga trên VVK ở TP.HCM.
Các anh nếu có làm thì nên đăng ký kinh doanh lưu trú.
 

chothuenhao

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#11
Các anh cứ làm thử coi. khách ít sẽ không ai nói gì.
khách nhiều tí là mấy anh ấy tới ngay, đã làm và đã dẹp ngay khu chợ Nga trên VVK ở TP.HCM.
Các anh nếu có làm thì nên đăng ký kinh doanh lưu trú.
Ở đâu chẳng thế anh!
Ở Canada chẳng hạn, anh cho thuê AirBnB mà không đăng ký là mệt mỏi ngay vì phòng lưu trú phải tuân thủ đầy đủ các điều kiện về an toàn cháy nổ, báo cáo danh sách khách. Mà mấy cái đó thì ở đó cấp khó hơn Việt Nam nhiều!
 

chothuenhao

Thành viên cơ bản
điểm
4
điểm
4
#13
Cho trúng đám cắn cỏ đập đá vá trời rồi xxx ập vào là vui tới bến luôn.
Uh, hôm trước ở tòa nhà Mipec ngoài Hà Nội có công an ập vào kiểm tra một số căn hộ. Hóa ra là để truy nã một chú buôn ma túy Hàn Quốc thuê qua Airbnb một căn hộ trong này. Chắc chú đó nhờ bạn bè thuê nhà nên chủ nhà sẽ mệt mỏi đấy!
 

christine251292

Thành viên cơ bản
điểm
2
điểm
2
#14
À lưu ý ACE là Airbnb thu 3% của host host và 10% của guest nhé các bác
Nên khi xem giá mà không check rule và phí thì lại chửi nhao
 
Top